Bản tuyên bố của Con Đường Việt Nam về vụ công an Hà Nội trấn áp người biểu tình

Chúng tôi cực lực phản đối hành vi dùng côn đồ để đánh người biểu tình sau khi xử lý tại trạm Lộc Hà. Côn đồ hoặc an ninh mặc thường phục có sự bảo kê của nhân viên an ninh có thể đánh được dân nhưng rồi sẽ bị nhân dân đánh lại như một số trường hợp. Điều này rất nguy hiểm và xói mòn niềm tin vào pháp luật và nhà cầm quyền. Chính thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong một lần phát biểu đã nói “mất niềm tin là mất tất cả”! Công dân mất niềm tin vào luật pháp và chính phủ thì xã hội sẽ hỗn loạn, bạo lực.

Nguyễn Văn Thạnh - Cáo trạng Trần Huỳnh Duy Thức dưới góc nhìn Quyền Con Người

Chúng ta phải thừa nhận với nhau rằng, một chính quyền không bao giờ hoàn hảo, luôn luôn chưa đựng những khuyết tật, những sai lầm. Lịch sử đã chứng minh nhận định này hùng hồn, không thể bác bỏ. Việc ông Thức và nhóm bạn viết những bài chỉ ra những sai lầm trong quản lý xã hội, vận hành kinh tế vừa là quyền của ông, vừa là phúc đức cho dân tộc, cho đất nước. Sẽ như thế nào, nếu ai ai cũng tung hô: lãnh đạo ta là đỉnh cao trí tuệ của nhân loại, Đảng ta là thiên tài, là sáng suốt, đường lối chính sách của Đảng ta là tuyệt đối đúng; chính phủ ta thật là tài tình, thật là anh minh? Chẳng lẽ Đảng, chính phủ muốn tạo ra một không khí nịnh bợ quanh mình?

Cả tuyên ngôn nhân quyền quốc tế 1948 và hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam đều thừa nhận người dân có quyền nêu quan điểm, chính kiến, có quyền hoạt động đóng góp cho quản lý đất nước, quản lý xã hội. Cái gì mà gọi là nói xấu, xuyên tạc đường lối của Đảng, sự điều hành của chính phủ? Những cáo buộc kiểu này nghe rất là lạc hậu và độc tài. Nếu dùng lý lẽ kiểu này để buộc tội thì sẽ không còn tiếng nói phản biện, người nắm quyền chỉ còn nghe lời khen và sự nịnh hót ru ngủ. Chính quyền như thế, không phải là một chính quyền của dân, một chính quyền lập ra nhằm mục đích tối hậu là bảo vệ quyền con người. Nó là một chính quyền của kẻ cai trị tự tôn và ngạo mạn.

Lê Thăng Long - Chọn đường

Hôm nay 24/5/2013, tròn 4 năm Trần Huỳnh Duy Thức bị tước đoạt tự do một cách tuỳ tiện. Có nhiều người nói nếu 4 năm qua anh không bị bắt thì anh đã làm được rất nhiều việc có ích cho gia đình, cho cộng đồng và lĩnh vực công nghệ thông tin viễn thông của đất nước. Hẳn là như vậy. Nhưng tôi lại nghĩ 4 năm tù của anh đã tạo ra những giá trị lớn hơn nhiều. Làm cho rất nhiều người phải suy nghĩ và thay đổi nhận thức một cách đúng đắn là điều không hề dễ dàng. Áp đặt một tư tưởng bằng quyền lực thì dễ, còn thuyết phục để người ta hiểu đúng và tự nguyện chấp nhận lẽ phải là điều rất khó và có khi phải hy sinh. Đó chính là cuộc CÁCH MẠNG SUY TƯỞNG mà Thức theo đuổi vì anh tin rằng dân tộc Lạc Hồng chỉ có thể ngẩng cao đầu khi nào người dân nhận thức đúng về quyền con người của mình để hành động như những người chủ đích thực của đất nước. Nếu không thì nhân dân sẽ luôn là những người nô lệ bị trị. Cuộc đấu tranh để con người hiểu ra chân lý thường rất gian khổ và nguy hiểm. Nhất là trong một bối cảnh mà sự giáo điều và phản động ngự trị nhiều năm trời bằng bạo quyền. Nhưng thành công của những cuộc đấu tranh này luôn là những phần thưởng rất giá trị và vĩ đại cho nhân loại.

Tuyên bố của phong trào Con đường Việt Nam về việc xét xử Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

Các bản án này cho thấy một xu hướng cần phải thay đổi là việc nhà chức trách Việt Nam thường sử dụng các tội danh thuộc phạm vi an ninh quốc gia để bỏ tù những người bày tỏ quan điểm chỉ trích chính quyền một cách ôn hoà. Hành vi này một lần nữa đã cho thấy chính quyền Việt Nam tiếp tục đặt quyền lợi và sự an nguy của Đảng Cộng Sản Việt Nam lên trên quyền lợi chính đáng và hợp pháp của công dân mình, chà đạp quyền tự do ngôn luận, đi ngược lại những quyền lợi và nghĩa vụ của người dân được Hiến pháp Việt Nam quy định, các nghĩa vụ của Việt Nam trong khuôn khổ Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới.

Trần Quốc Việt - Hãy để cho Mọi Người Biết

Khi hàng triệu nô lệ biết nhân phẩm và tự do là giá trị và quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của mình lúc chào đời là lúc những chế độ toàn trị bắt đầu run sợ. Từ nhận thức đến hành động chỉ là vấn đề thời gian vì cuộc cách mạng tự do cá nhân đã bắt đầu nẩy mầm trong lòng của mỗi người nô lệ. Bằng tất cả chân thành và can đảm, các bạn trẻ Việt Nam bắt đầu làm theo lời khuyên của Voltaire - hãy để cho mọi người biết. Nhờ họ Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền đã xuống đường để vào lòng người...

Nguyễn Văn Thạnh - Nghi ngờ trong Vô Minh

Nhân bài viết này, tôi cũng muốn chia sẻ vài suy nghĩ của mình. Rất nhiều người nhiệt tình, mong muốn có sự thay đổi tốt đẹp cho đất nước nhưng suy nghĩ của họ thật là khác thường. Một số cho rằng đằng nào ĐCS cũng phải đổ, phải bị đào thải, cứ để chuyện gì đến phải đến, từng có mó tay vào “đống phân” đó mà bẩn tay. Tôi nghĩ thật lạ, dù đơn giản như dọn đống phân đi, không ai mó vào thì làm sao nó mất đi để sạch sẽ?
Một số khác thì phân biệt rạch rồi bạn thù như thời chiến tranh lạnh. Họ chỉ muốn đảng cộng sản sụp đổ, các lãnh đạo hoặc đảng viên phải bị trừng phạt, không cho chúng hạ cánh, không cho chúng thoát,… Và chủ trương của họ là chửi, kích động, hô hào một cuộc xuống đường,… Các hành động nâng cao dân trí, cổ xúy dân quyền họ cũng tẩy chay vì họ lo sợ chuyển biến xã hội xảy ra trong êm đềm hòa bình, không thỏa mãn mong muốn trả thù.

Bs. Nguyễn Xuân Ngãi - Chiến Lược Quyền Con Người

Gần một năm qua người dân đã mạnh dạn hơn, nói về quyền con người nhiều hơn, ý thức và đòi hỏi quyền chính đáng của mình mạnh mẽ hơn. Các phong trào đòi quyền như Con đường Việt Nam, Kiến nghị 72 về Hiến pháp, yêu cầu về Hiến pháp của Hội đồng Giám mục, Công dân tự do, Liên minh tôn giáo tuyên bố về sửa đổi hiến pháp, Dã ngoại nhân quyền v.v… đều được tổ chức công khai và bài bản. Tôn chỉ công khai đã tạo nên sức mạnh to lớn cho các cuộc đấu tranh này. Cùng với chính nghĩa không thể phủ nhận của mục tiêu quyền con người, sức mạnh này đang tạo nên một bước ngoặt quan trọng.

Hoàng Triết - Vì Sao Tôi Tham Gia Phong Trào Con Đường Việt Nam?

Tôi còn nhớ rằng cách đây gần một năm khi thư mời tham gia phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN) của bác Lê Thăng Long được công bố trên mạng thì tôi đã góp ý trên trang FB của tôi rằng: “Nếu mình là người nằm trong danh sách mời, thì câu trả lời của mình sẽ là Yes.” Và sau bài viết “Con Đường Việt Nam: Hãy Cứ Là Phong Trào, Đừng Là Tổ Chức” tôi đã tự động gửi email làm thành viên ủng hộ dù người nhà đa số chẳng thích mấy chuyện tôi vác ngà voi. Tôi vẫn thường hay nghĩ đến lý do mình ủng hộ CĐVN như một cách để xét lại xem đó có còn là những gì mình thích làm cũng như PT có còn phù hợp với mong ước của mình hay không. Trước những dị nghị được tác giả Bình Minh khơi lại với bài viết Từ Dã Ngoại Nhân Quyền đến “Chọn đường” của Phạm Thị Hoài và “Khi đảng cộng sản tự giải thế” của Ngô Nhân Dụng, tôi nghĩ đây là thời điểm tốt để chia xẻ các lý do tại sao tôi chọn tham gia phong trào CĐVN.

Nguyễn Công Huân - Con Đường Việt Nam là bạn hay là thù?

So sánh một cách thô thiển, phong trào Con Đường Việt Nam giống như bộ máy thời gian trông chuyện vui ở trên, mà mục đích của nó là thúc đẩy hiểu biết của người dân về tự do, dân chủ và quyền con người. Khi đa số người dân đã có những hiểu biết này, họ sẽ đặt câu hỏi "tại sao tôi phải nghe mệnh lệnh của ông" với bất kỳ ai tìm cách độc chiếm quyền lực về mình, bất kể đó là Đảng CS hay Đảng Xã Hội hay Đảng Dân Chủ. Nó không trông đợi vào sự thỏa hiệp của các chính trị gia, và cách làm này khắc phục được những nhược điểm đã được chỉ ra trong bài học dân chủ hóa của Bulgaria. Và trong lịch sử chúng ta đã từng thấy người Nhật vươn lên được là nhờ có những người trí thức như Fukuzawa Yukuchi theo đuổi con đường "đứng ngoài hệ thống chính trị" để nâng cao dân trí và bắt bệnh cho hệ thống chính trị. Mục tiêu của Con Đường Việt Nam cũng tương tự như thế.

Nguyễn Văn Đài - Thực thi quyền lập hội

Đã đến lúc, những người đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền ở trong và ngoài nước cần liên kết với nhau để thực thi các quyền con người về chính trị đã được Hiến pháp Việt Nam và Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị ghi nhận. Một trong những quyền con người về chính trị căn bản nhất mà chúng ta nên thực hiện lúc này là quyền lập hội.
Về mặt pháp lý, quyền lập hội được qui định tại điều 69 Hiến pháp Việt Nam 1992, điều 22 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết. Trong dự thảo Hiến pháp sửa đổi ngày 11-4-2013, quyền lập hội tiếp tục được thừa nhận tại điều 26.

Syndicate content